
Originally Posted by
mimosa

ở đâu cũng gặp HN ah, mà ai cũng thấy bóng mình trong đó, chẳng lẽ HN không thấy sao?
Không, HN không thấy!
Có thể có buổi nào đó HN ra sàn chỉ để tranh thủ tập điều mới học sợ quên...
Nhưng HN tuyệt không chủ trương ra sàn mà lại không giao lưu với ai, chỉ để nhảy và "tự sướng" một mình (ngồi một mình thì được), nhất là khi xung quanh có rất nhiều người để có thể chia sẻ ít nhiều! vì điều đó đi ngược lại với bản chất và tôn chỉ của khiêu vũ, với nghĩa chính xác của từ!
Vì thế, những khi gặp chị ấy, dù đôi khi nghe xung quanh có người cười cợt, có người phê phán, mỉa mai; có người lại im lặng đầy ý nhị! nhưng HN vừa thấy thương thương vừa thấy khó chịu trong lòng. Cảm giác này đôi lúc lớn đến mức HN chỉ muốn bỏ đi chỗ khác. Khá là mất vui!

Mà hồi ấy không dám đến gần chứ bây giờ nghĩ lại, thấy cũng hơi giông giống... MS đấy! hay là... nhà thơ đang "bơ vơ" "chờ một điều đang đến, chờ một người đang đến" (từ cõi khác?!)... 
Anh như loài tằm nhỏ
Một đời dệt tơ quanh!
Đánh dấu