MMS xin biên tập giúp Nhoc chủ đề THƠ theo thứ tự thời gian tham gia để mọi người tiện theo dõi nhé
VÌ THƠ
Vì thơ hạ gọi nắng về
Vì thơ ve hát bài vè du dương
Vì thơ phượng cháy đó đường
Vì thơ mây trắng vấn vương bầu trời
Vì thơ yêu quá cuộc đời
Vì thơ không thể xa rời nời đây
Vì thơ thi sĩ ngất ngây
Vì thơ cô gái hây hây má hồng
Vì thơ tình đượm nghĩa nồng
Vì thơ hương gió ấm lòng đêm đông
Vì thơ nên mới nhớ mong
Vì thơ mới biết đêm ròng chờ ai.
Nhoc
YÊU THƠ
Yêu thơ xa biến thành gần
Yêu thơ nên phải mười phần nhớ mong
Yêu thơ thì rất long đong
Yêu thơ phải biết chờ mong tháng ngày
Yêu thơ phải biết đắm say
Yêu thơ nhất định tháng ngày bơ vơ
Yêu thơ phải biết đợi chờ
Yêu thơ có lúc ngẩn ngơ ra vào
Yêu thơ chẳng sợ núi cao
Yêu thơ chắc chắn gặp bao thác ghềnh
Yêu thơ là nghiệp của mình
Yêu thơ yêu cả lời bình cho thơ
Sontung
THƠ
Thơ đến tự lúc nào chẳng biết
Thơ nói lời tha thiết với tim
Thơ đem Cảm xúc dịu êm
Thơ hòa quyện giữa nỗi niềm buồn vui
Thơ muốn nắng thì trời thành nắng
Thơ muốn mưa đất sẽ có mưa
Thơ cho cuộc sống thành THƠ
Thơ cho đôi lứa giấc mơ dịu dàng
Thơ vất vả vội vàng là thế
Thơ đang vui muốn tẻ có ngay
Thơ đang đau khổ đắng cay
Thơ thành hạnh phúc vơi đầy cho tim
Thơ là nắng của Xuân bất diệt
Thơ là hè tha thiết nồng nàn
Thơ là thu rất dịu dàng
Thơ thành băng giá , bẽ bàng tri âm
Thơ nói được điều không thể nói
Thơ cho ta nghe tiếng gọi lòng
Thơ về cho thỏa nhớ mong
Thơ tô cho thắm cho hồng ước mơ
Thơ có thể lấp đầy vực thẳm
Thơ phá tan bức chắn như thành
Thơ cho cảm giác yên bình
Thơ cho trọn vẹn chữ TÌNH ai ơi!
Redriver
DẠO KHÚC ĐÊM ĐÀ LẠT
Sương giăng mắc ướt mềm vai áo mỏng
Đà lạt quanh co dẫn lối em
Mimosa lặng lẽ sáng trong đêm
Trầm mặc mõ khua xa đâu đó.
Những vì sao run run khi mờ khi tỏ
Sỏi lạo xạo hoà tiếng dế nỉ non
Tóc đen như đêm, hiền như hương cỏ
Thơ rùng mình… đất nhú cỏ non.
Hanoian
CHO THƠ
Sao em lại chọn giây phút này
Khi hồn em lang thang về đâu em cũng không thể hiểu
Để những vần thơ của em lạc điệu
Lạ lùng ơi ... !
Những âm điệu buông lơi
Rơi vào khoảng trời nho nhỏ
Có nối được nỗi buồn miên man của gió
Và niềm vui lặng lẽ các vì sao ?
Sau thoáng lặng im - sóng nước cuộn trào
Gọi về trong cô bé lạc loài những vần thơ lạc điệu
Ôi giá cơn gió trời kia có thể hiểu
Sẽ đem những âm điệu ấy tới nơi xa ...
Mimosa
TỰ SỰ
... Thơ lang thang qua những nẻo đời người
Chợt khóc, chợt cười trong cơn mê về một quá khứ pha lê,
Thơ mài miệt như em đánh giày Xa mẹ
Chăm sóc ngôn từ như làm bóng đôi chân
Thơ khép nép như lũ hoa dại mùa xuân
Nở cuối vườn em hay nở trên sườn đồi đá sỏi,
Đôi khi thơ làm chớp lóe để chính tôi không sao chịu nổi
Xòe tay che trang giấy chói lòa.
Thơ thủ thỉ mấy lời xưa da diết
Để một đêm thao thức mùa xuân
Người góa phụ nửa đời thủ tiết
Bỗng cởi xiêm y, tự yêu mình...
Hanoian
TỰ BẠCH
NGƯỜI là ai, THƠ ơi...?
Ta cũng không biết nữa.
Chỉ biết
Những nỗi niềm đi qua cuộc đời, đôi khi thoảng qua rồi biến mất không còn dấu vết, đôi khi ở lại mãi nơi này, ở lại mãi cùng NGƯỜI.
NGƯỜI đã cùng ta im lặng và ngân nga về những khoảnh khắc không đến hai lần trong cuộc đời.
Và sau hết, ta thấy lòng dịu êm thanh tao như được thanh lọc ngàn lần.
Cảm ơn NGƯỜI vô cùng, THƠ ơi !
Mimosa




Đánh dấu