Quote Originally Posted by Hanoian View Post
Chiều em đi


Chiều em đi đường nồng nàn nắng hạ
Chân trời xa mây bức bối âu lo
Anh ở lại với căn nhà vắng lạ
Nghe lòng chìm trong ngõ nhỏ quanh co.

Chiều em đi thu trải lá thiết tha
Từng giọt nắng phai dấu chân để lại,
Đưòng phía ấy hun hút tan vào tối
Anh cúi đầu, sương chợt nặng bờ vai.

Chiều em đi gió bấc hú tên ai
Mắt đen giấu sau khăn ngoaí lại
Anh ở lại thương bờ môi tái
Co ro bên giưòng, đông chợt lạnh lùng hơn.

Chiều em đi, em có dỗi hờn
Xuân im lặng rắc mưa đầy tóc.
Lòng anh đau, cả bốn mùa van khóc
Ở lại em ơi, chiều xuống, đừng đi!...
Bài này hay quá HN MS đọc đi đọc lại, mỗi lần đọc lại thấy hay hơn
Chợt thấy buồn vô cớ.
HN, một cuộc chia tay có gì đặc biệt không mà quyến luyến đến vậy, giống như là không quay về nữa ?
Chiều em đi được lặp lại đến 4 lần, chưa kể nó đã là tên của bài thơ rồi, như một vết khứa vào nỗi nhớ , không có thời điểm cái buổi chiều ấy, cả bốn mùa van khóc rồi mà.
MS nghĩ, chắc không chia tay được đâu, phải không HN?