DỖ EM
Sau cơn mưa là trời hửng sáng
Anh đợi hoài có thấy nắng đâu
Sao mình cứ mãi dỗi nhau
Để trời không nắng, để sầu anh vương
Mấy tiếng rồi mưa rơi rả rích
Sao mà em chỉ thích mưa rơi
Sao mà em khóc mãi thôi
Để anh cứ phải đầy vơi một mình
Mưa rơi mãi thì trời lâu tạnh
Em khóc hoài anh lạnh nơi tim
Ngoan nào hãy nín đi em
Cho trời hửng nắng cho mềm bờ môi
Bàn tay anh cứ đòi vuốt tóc
Tóc ướt rồi anh vuốt làm sao
Thôi thôi hửng nắng lên nào
Tay anh vuốt nhẹ sợi nào cũng suông
Em khóc mãi mi buồn trĩu nặng
Mi ướt rồi mắt hết long lanh
Thôi nào em hãy nghe anh
Nín đi em , mắt mới xanh mơ màng
Lời anh tha thiết dịu dàng
Em nghe bỗng thấy bàng hoàng nắng lên
Sao mà anh khéo dỗ em
Em nín, trời tạnh ,tình thêm ngọt ngào!![]()





Đánh dấu