Tự bạch:
Quote Originally Posted by Hanoian View Post
Bài thơ cho cháu

Chú đứng dưới đất, còn cháu ở trên giường*
Và nói chuyện về những người thương.
Ơi cô cháu, sao mà bất bình đẳng
Như lính hầu với các bậc đế vương?!

Ừ thì chú lính hầu, cho cháu đế vương!
Nữ vương ngự trên ngai than thở:
- Chưa bao giờ người ấy tặng cháu thơ!...

"Người ấy" xa rồi, "người ấy" có nghe đâu
Chỉ có chú nghe nỗi buồn của cháu,
Nữ chúa buồn làm lính hầu run sợ
Cặm cụi làm tặng nữ chúa bài thơ.

Vần thơ chẳng hay, câu thơ chẳng diệu huyền
Chưa làm hết nỗi buồn chợt đến.
Chú biết thế nhưng biết làm sao được
Khi thơ làm từ dưới đất dâng lên!...

Một ngàn năm, một vạn năm
Nếu chưa hết nỗi buồn muôn thuở
Nếu chưa vơi nỗi lòng nữ chúa
Chú cháu mình lại đóng vua-tôi!

Cháu lại ở trên giường, lại cứ ở trên ngôi
Để cho chú làm lính hầu dưới đất
Khi chiều về nữ chúa buồn vương vất
Lại làm thơ từ dưới đất dâng lên!...

_______________
*Giường tầng ký túc xá.
Phải có đôi lời "rõ ràng" không có RV với MS lại phê phán HN ''dụ dỗ... búp trên cành" mất!

Chuyện này xảy ra từ lâu lắm rồi. HN đi lính rồi về mới đi học. Là anh lớn trong lớp, lại là lớp trưởng nên HN thường phải quan tâm đến cả những lúc "ấm đầu" của các cô cậu sinh viên mới lớn. Trong lớp HN thân với một cô bé hơn cả, thường tâm sự với nhau chuyện này chuyện nọ, và để tránh những rắc rối từ mọi người, cả hai không hẹn nhưng đều mặc định gọi nhau là "chú, cháu" một cách tự nhiên.
Có một lần đến giờ tự học nhưng không thấy cô bé ấy lên lớp, lớp trưởng xuống kiểm tra xem có phải báo y tế đến chăm sóc không? thì ra cô bé đang nằm chống cằm buồn bã trên giường tầng: "Anh ý" đi mất rồi (đi học nước ngoài) chú ạ, sao người ta chia tay đi xa chép tặng nhau bao nhiêu là thơ mà "anh ý" chẳng tặng cháu bài thơ nào cả, cũng chẳng nói gì nữa, hic!...

Bài thơ cho cháu ra đời như thế thôi.

"Cháu" buồn nên "chú" tặng thơ
Sẻ san gánh nặng trên bờ vai non
Bây giờ "cháu" đã có con

Đôi khi hỏi "chú" có còn làm thơ?!...