Trung du
Thu mới, trung du dâng nắng mới
Những cánh cò nâng hương bay lên
Lúa đong đưa tròn vai con gái
Tiếng cu gù êm ái bên hiên
Đường cỏ rối vắt mình đồi cọ
Lá xòe ô pha xanh vào nắng
Sân mới rơm vàng chen sắn trắng
Bếp ai đùn khói thắm quanh co.
Trung du
Thu mới, trung du dâng nắng mới
Những cánh cò nâng hương bay lên
Lúa đong đưa tròn vai con gái
Tiếng cu gù êm ái bên hiên
Đường cỏ rối vắt mình đồi cọ
Lá xòe ô pha xanh vào nắng
Sân mới rơm vàng chen sắn trắng
Bếp ai đùn khói thắm quanh co.
Last edited by Hanoian; March 23rd, 2010 at 01:07 PM. Reason: Lỗi trình bày
Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ
" Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ "
Để trở về ngày xưa cùng lũ nhóc
Tóc con trai đầu trần chân đất
Cùng đánh khăng , trèo táo , hái mơ
"Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ "
Để sớm tinh mơ í ới rủ nhau thể dục
Đường Hồ tây nằm im tĩnh lặng
Bỗng vỡ òa bởi những bước chân con
Từ nhà ,qua Lăng Bác tới đường Thanh niên
Ríu rít đùa vui như bầy sẻ nhỏ
Mặc kệ trĩu mi những cơn buồn ngủ
Vẫn cười trêu đứa đi đất không giầy
“ Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ “ ngay
( Con tầu trở ta về miền kí ức)
Để được hồn nhiên giòn cười tươi khóc
Để tâm hồn phơi phới chẳng âu lo
“ Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ “
Để những vô tư ngập tràn lên khóe mắt
Để cơm áo gạo tiền sẽ dừng lại đôi chút
Để thấy lại mình với bao giấc mộng mơ
" Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ "
Last edited by Nhoc4ever; March 23rd, 2010 at 03:59 PM.
Take it easy. Let's simplify the life
Mưa trên áo
Những ngày mưa tuổi nhỏ
Tôi ngẩn ngơ
Thả bước.
Sân trường loáng nước
Xôn xao sắc áo,
Những tà áo hư ảo
Ẩn hiện sau lớp ni-lông,
Cả những tà áo trắng ướt đẫm nước mưa
Run rảy dưới chiếc cặp che đầu bé nhỏ.
Để cho tôi quên mình ướt áo
Vụng dại thương mãi áo ai.
Cơn mưa đầu mùa hối hả
Tà áo ùa ra
Ồn ào, vội vả
Rồi khuất dần về nẻo phố xa...
Những tà áo náo nhiệt
Tôi im lặng bồn chồn...
Những tà áo đã cho tôi vụng dại
Những tà áo đã theo tôi lớn khôn!
Hành quân trên đường mưa biên giới
Qua trường cấp III, tôi chợt ngỡ mình bé nhỏ
Giữa rất nhiều áo xanh áo đỏ
Những cặp che đầu, những áo trắng mưa ướt
Những mắt đen huyền, những môi loáng nước
Tiếng cười nghịch ngợm, mắt nhìn thơ ngây…
Kéo tôi về kỷ niệm vơi đầy
Một ngày mưa vụng dại, ướt tà áo xa xưa...
Ca nhà ơi, cứ tránh tinh yêu mãi làm gì
Cái gi phải đến thì cứ cho nó đến
MS rất thích hình ảnh con chim lao mình vào bụi gai nhọn và ,,, hót trong "Tiếng chim hót tring bụi mận gai"
Gửi các bạn 1 chút lương khô về tình yêu nhé
TRÁI TIM
Quên lãng ảo mơ
Xao lãng mộng mơ
Kiêu mạn ơ thờ
Ta ném mình vào trống vắng.
Nhưng chiếc lá
ÔI chiếc lá
Vàng lặng lẽ
Rơi lặng lẽ
Âm thầm xuyên qua lòng ta gắng lạnh lùng.
Cho tới khi ta chợt giật mình
Thấy trái tim đập điên cuồng không thể nào ngăn giữ.
KHI ANH QUÊN NHỚ EM
Một ngày anh quên nhớ em
Mây quên lang thang đây đó
Nặng dầy và buồn bã
Gieo mình thành những cơn mưa.
Một đêm anh quên nhớ em
Gió đập mình lách qua khe cửa
Lay nỗi cô đơn thêm một lần nữa
Trut thành tiếng thở dài trong đêm.
Một đời anh quên nhớ em
Nỗi nhớ dong buồm đi mãi
Một ngày cất mình theo cơn bão
Thành cánh chim trời trắng muốt đơn côi.
Nhoc có một quá khứ thật là lêu lổng, chắc là học sinh cá biệt trong lớp!?
MS chớ có đi theo mà ảnh hưởng "hạnh kiểm" đấy!
Quên dép với áo bao giờ? HN có lêu lổng "trèo táo, hái mơ..." như lũ nhóc bụi đời kia đâu? Đừng có mà vu oan giá họa nhá![]()
Anh như loài tằm nhỏ
Một đời dệt tơ quanh!
Nỗi buồn
Tình ấy... còn đây một nỗi buồn
Đông về cười nói, lá vàng tuôn
Bao nhiêu thư cũ sao chưa đốt?
Để mắt chong đêm ngắm chữ buồn!
Bài thơ hay quá!
Những hình ảnh dùng để liên tưởng, ẩn dụ, khái quát... thật quen thuộc, gần gũi mà lại tự nhiên đến như những phát hiện mới.
Chan chứa mà điều tiết trong cảm xúc, trí tuệ mà giản dị và tự nhiên trong ngôn từ, cấu trúc là những gì HN luôn thích được thấy trong các bài thơ.
Bài thơ này đã có đủ. Cảm ơn mimosa!
Anh như loài tằm nhỏ
Một đời dệt tơ quanh!
Hiện có 1 người đang xem chủ đề này. (0 Thành viên và 1 Khách viếng thăm)
Đánh dấu