my love
Anh là ngọn gió mơ hồ
Len lỏi qua từng con phố
Anh biết hóa thân thành ý thơ
Đi vào em từng giấc ngủ
Anh làm tất cả như một cơn mơ..
Em biết yêu khi biết chờ
Và biết chờ khi biết nhớ
Mọi cảm xúc dồn về anh
Con đường không lối thoát!
Một nỗi buồn man mác
Bám theo gót chân tan
Hạt mưa rơi lác đác
Xuân về! Anh ơi....
Em biết một người chơi vơi
Nơi mùa đông lạnh ngắt
Ngọn đèn vàng heo hắt
Nhưng...yêu là phải biết lặng câm.
Một viên chocolate ngọt ngào
Làm sao xoa dịu tâm hồn cay đắng
Nhưng em biết rằng em luôn cố gắng
...Chờ đợi là gốc rễ của tình yêu





LinhMaiMy
Đánh dấu