Da trắng ơi sao buồn như là tuyết
Môi hồng ơi nắng mới đi đâu
Nụ cười xinh ơi hoa sẽ phai mầu
Khi hàng mi đen long lanh ướt lệ.
Nỗi buồn ơi, nỗi buồn day dứt thế
Thơ băn khoăn ngơ ngẩn vào ra
Ký ức chòng chành, lãng đãng sương sa
Những khuôn mặt như quen như lạ.
Nỗi buồn ơi, nỗi cô đơn của lá
Vẫy xạc xào giữa nhớ và quên
Những đam mê trong giấc mộng ngoan hiền
Những xô bồ, cướp đoạt yêu thương!...
Nỗi buồn ơi, nỗi buồn cứ lên hương
Để da trắng, môi hồng thêm ngây ngất
Để mi đen rợp từng đêm thơm ngát
Và trang thơ lấp lánh nỗi buồn xinh!





Đánh dấu