Page 70 of 92 FirstFirst ... 2060686970717280 ... LastLast
Results 691 to 700 of 1000

Thread: Hội Forum HCMC

Hybrid View

  1. #1
    Họ tên
    Tạ Quốc Dũng
    Đến từ
    TP HCM
    Tham gia
    Feb 2009
    Bài viết
    499
    Rep Power
    85
    Cảm ơn / Thích

    Default

    Đặc biệt thích tâm sự này của chị Phượng.
    Con đường nhận thức của em cũng gần giống như thế này.
    Cám ơn chị đã chia xẻ.




    Quote Originally Posted by Phoenix HCMC View Post
    Kinh nghiệm duy nhất chị muốn truyền lại lớp trẻ dù ở môi trường nào "Mình vẫn là chính mình". Nhân ngày Phụ nữ Việt nam mình vùng lên chút xíu kể lại câu chuyện sau đây. Mong các mem nam vì ngày này nương tay không chém

    Những năm 80 còn bao cấp, ăn bo bo nhưng các Cậu, Dì mình học trường Tây trước 75 nên thích nhảy nhót và dạy cho mình. Khi đó xã hội còn phong kiến. Chỉ vì mê nhảy múa ca hát như Lam cô nương và thích gì làm nấy, ăn to nói lớn như nietban mà PHCM mang tiếng ăn chơi. Gia đình chồng là nhà giáo người bắc cổ nên lần đầu tiên nhìn thấy nàng dâu tương lai mắc váy áo hở vai thì "dị ứng" lắm, sau khi tìm hiểu biết "thành tích" nàng này nhảy nhót tận HN, Vũng tàu chứ không chỉ SG thì có chế độ "quan tâm" đặc biệt. Và PHCM đã hứa với mình sẽ sống khác đi trở thành người phụ nữ "công dung ngôn hạnh" theo tiêu chí của thời đó. Dã từ nhảy nhót, dã từ bạn bè.

    12 năm làm dâu thú vui duy nhất của mình ngoài giờ làm việc là đi học, lê lết hết trường nọ trường kia học hết tiếng Anh, học sang bằng ĐH thứ 2, học các lớp computer, lập trình (không thành công vì giờ này vẫn dốt), học MBA xong, chuẩn bị ra nước ngoài học Tiến sĩ thì gia đình không cho học vì mỗi lần thi xong 1 môn là lớp mình phải kèm về nhà sợ bị xỉu dọc đường hoặc sợ nửa đêm gia đình phải chở đi bệnh viện cấp cứu. Đến năm 1998 nhìn lại thấy mình có quá trời bằng cấp và sách vở mà tiền thì không có, thế là lao vào đi kiếm tiền. Nào là dịch sách, nào là dạy học, nào là làm dự án, làm tư vấn. Đến 2004 mình có đủ tất cả địa vị, tiền bạc nhưng vẫn cảm giác cuộc sống của mình thiếu thiếu cái gì đó. 2006 sau cơn bệnh nằm giường 2 tháng suy nghĩ, và sau khi học yoga, họcThiền mình hiểu ra hơn 20 năm qua mình không được sống cuộc sống của chính mình. Ban đầu vì trẻ người, non dạ mình đã từ bỏ chính con người mình, từ bỏ tự do cá nhân làm phụ nữ theo mẫu rập khuôn của xã hội. Sau đó cái Tôi to đùng đã dẫn mình theo ảo vọng danh lợi và biến mình thành cỗ máy cứng ngắc làm việc và tính toán. Mình đã là nô lệ của chính những ảo vọng đó, tự từ bỏ freedom.

    Khi hiểu ra mình không còn quan tâm địa vị, danh lợi, bớt làm việc và enjoy life hơn, mình đi du lịch và quay lại đam mê trước đây của mình Dancing. Suy cho cùng mục đích của tất cả mọi người khi học tập, làm việc lấy chồng/vợ, sinh con đều là tìm đến 1 cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc. Không thể nào hạnh phúc, vui vẻ khi mình không được là mình hoặc mất tự do sống. Tất nhiên phụ nữ VN thường lấy hy sinh vì chồng con làm hạnh phúc nhưng cũng không thể vì gia đình mà " tự đánh mất mình". Sau 25 năm, giờ đây mình lại trở về con người thật ham vui, lãng đãng, lơ mơ... giống Châu Bá Thông, khoái lắm.
    This blog gives info on Milongas, practicas, lessons and other activities organized and attended by Ta.Tango, shares experiences, and meets new friends from all over the world!
    www.ta-tango.blogspot.com

    Other useful tango website
    http://www.tangoandchaos.org/

  2. #2
    Họ tên
    Lương Quang Tèo
    Đến từ
    TP HCM
    Tham gia
    Mar 2010
    Bài viết
    131
    Rep Power
    48
    Cảm ơn / Thích

    Default Chân Thiện Mĩ

    Quote Originally Posted by Phoenix HCMC View Post
    Kinh nghiệm duy nhất chị muốn truyền lại lớp trẻ dù ở môi trường nào "Mình vẫn là chính mình". Nhân ngày Phụ nữ Việt nam mình vùng lên chút xíu kể lại câu chuyện sau đây. Mong các mem nam vì ngày này nương tay không chém

    Những năm 80 còn bao cấp, ăn bo bo nhưng các Cậu, Dì mình học trường Tây trước 75 nên thích nhảy nhót và dạy cho mình. Khi đó xã hội còn phong kiến. Chỉ vì mê nhảy múa ca hát như Lam cô nương và thích gì làm nấy, ăn to nói lớn như nietban mà PHCM mang tiếng ăn chơi. Gia đình chồng là nhà giáo người bắc cổ nên lần đầu tiên nhìn thấy nàng dâu tương lai mắc váy áo hở vai thì "dị ứng" lắm, sau khi tìm hiểu biết "thành tích" nàng này nhảy nhót tận HN, Vũng tàu chứ không chỉ SG thì có chế độ "quan tâm" đặc biệt. Và PHCM đã hứa với mình sẽ sống khác đi trở thành người phụ nữ "công dung ngôn hạnh" theo tiêu chí của thời đó. Dã từ nhảy nhót, dã từ bạn bè.

    12 năm làm dâu thú vui duy nhất của mình ngoài giờ làm việc là đi học, lê lết hết trường nọ trường kia học hết tiếng Anh, học sang bằng ĐH thứ 2, học các lớp computer, lập trình (không thành công vì giờ này vẫn dốt), học MBA xong, chuẩn bị ra nước ngoài học Tiến sĩ thì gia đình không cho học vì mỗi lần thi xong 1 môn là lớp mình phải kèm về nhà sợ bị xỉu dọc đường hoặc sợ nửa đêm gia đình phải chở đi bệnh viện cấp cứu. Đến năm 1998 nhìn lại thấy mình có quá trời bằng cấp và sách vở mà tiền thì không có, thế là lao vào đi kiếm tiền. Nào là dịch sách, nào là dạy học, nào là làm dự án, làm tư vấn. Đến 2004 mình có đủ tất cả địa vị, tiền bạc nhưng vẫn cảm giác cuộc sống của mình thiếu thiếu cái gì đó. 2006 sau cơn bệnh nằm giường 2 tháng suy nghĩ, và sau khi học yoga, họcThiền mình hiểu ra hơn 20 năm qua mình không được sống cuộc sống của chính mình. Ban đầu vì trẻ người, non dạ mình đã từ bỏ chính con người mình, từ bỏ tự do cá nhân làm phụ nữ theo mẫu rập khuôn của xã hội. Sau đó cái Tôi to đùng đã dẫn mình theo ảo vọng danh lợi và biến mình thành cỗ máy cứng ngắc làm việc và tính toán. Mình đã là nô lệ của chính những ảo vọng đó, tự từ bỏ freedom.

    Khi hiểu ra mình không còn quan tâm địa vị, danh lợi, bớt làm việc và enjoy life hơn, mình đi du lịch và quay lại đam mê trước đây của mình Dancing. Suy cho cùng mục đích của tất cả mọi người khi học tập, làm việc lấy chồng/vợ, sinh con đều là tìm đến 1 cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc. Không thể nào hạnh phúc, vui vẻ khi mình không được là mình hoặc mất tự do sống. Tất nhiên phụ nữ VN thường lấy hy sinh vì chồng con làm hạnh phúc nhưng cũng không thể vì gia đình mà " tự đánh mất mình". Sau 25 năm, giờ đây mình lại trở về con người thật ham vui, lãng đãng, lơ mơ... giống Châu Bá Thông, khoái lắm.
    Chúc mừng bạn đã thành tiên
    Bỏ đi phù phiếm ưu phiền hại thân
    Tìm ra đích thực mình cần
    Quay về với Thiện Mĩ Chân ngàn đời

  3. #3
    Phoenix HCMC is offline Tập leo cột điện Array
    Họ tên
    Nguyễn Thanh Phượng
    Đến từ
    TP HCM
    Tham gia
    Apr 2010
    Bài viết
    613
    Rep Power
    0
    Cảm ơn / Thích

    Default

    Quote Originally Posted by qteo View Post
    Chúc mừng bạn đã thành tiên
    Bỏ đi phù phiếm ưu phiền hại thân
    Tìm ra đích thực mình cần
    Quay về với Thiện Mĩ Chân ngàn đời
    Khơ khơ... qteo ơi. Em chẳng thích làm tiên đâu vì phải "về trời" mất. Em thích ở dưới mặt đất nhảy nhót, ăn hàng, "8" với hội Forum HCMC hơn.

  4. #4
    Họ tên
    hoàng đạo
    Đến từ
    skyds
    Tham gia
    Oct 2011
    Bài viết
    63
    Rep Power
    36
    Cảm ơn / Thích

    Default

    Quote Originally Posted by Phoenix HCMC View Post
    Kinh nghiệm duy nhất chị muốn truyền lại lớp trẻ dù ở môi trường nào "Mình vẫn là chính mình". Nhân ngày Phụ nữ Việt nam mình vùng lên chút xíu kể lại câu chuyện sau đây. Mong các mem nam vì ngày này nương tay không chém

    Những năm 80 còn bao cấp, ăn bo bo nhưng các Cậu, Dì mình học trường Tây trước 75 nên thích nhảy nhót và dạy cho mình. Khi đó xã hội còn phong kiến. Chỉ vì mê nhảy múa ca hát như Lam cô nương và thích gì làm nấy, ăn to nói lớn như nietban mà PHCM mang tiếng ăn chơi. Gia đình chồng là nhà giáo người bắc cổ nên lần đầu tiên nhìn thấy nàng dâu tương lai mắc váy áo hở vai thì "dị ứng" lắm, sau khi tìm hiểu biết "thành tích" nàng này nhảy nhót tận HN, Vũng tàu chứ không chỉ SG thì có chế độ "quan tâm" đặc biệt. Và PHCM đã hứa với mình sẽ sống khác đi trở thành người phụ nữ "công dung ngôn hạnh" theo tiêu chí của thời đó. Dã từ nhảy nhót, dã từ bạn bè.

    12 năm làm dâu thú vui duy nhất của mình ngoài giờ làm việc là đi học, lê lết hết trường nọ trường kia học hết tiếng Anh, học sang bằng ĐH thứ 2, học các lớp computer, lập trình (không thành công vì giờ này vẫn dốt), học MBA xong, chuẩn bị ra nước ngoài học Tiến sĩ thì gia đình không cho học vì mỗi lần thi xong 1 môn là lớp mình phải kèm về nhà sợ bị xỉu dọc đường hoặc sợ nửa đêm gia đình phải chở đi bệnh viện cấp cứu. Đến năm 1998 nhìn lại thấy mình có quá trời bằng cấp và sách vở mà tiền thì không có, thế là lao vào đi kiếm tiền. Nào là dịch sách, nào là dạy học, nào là làm dự án, làm tư vấn. Đến 2004 mình có đủ tất cả địa vị, tiền bạc nhưng vẫn cảm giác cuộc sống của mình thiếu thiếu cái gì đó. 2006 sau cơn bệnh nằm giường 2 tháng suy nghĩ, và sau khi học yoga, họcThiền mình hiểu ra hơn 20 năm qua mình không được sống cuộc sống của chính mình. Ban đầu vì trẻ người, non dạ mình đã từ bỏ chính con người mình, từ bỏ tự do cá nhân làm phụ nữ theo mẫu rập khuôn của xã hội. Sau đó cái Tôi to đùng đã dẫn mình theo ảo vọng danh lợi và biến mình thành cỗ máy cứng ngắc làm việc và tính toán. Mình đã là nô lệ của chính những ảo vọng đó, tự từ bỏ freedom.

    Khi hiểu ra mình không còn quan tâm địa vị, danh lợi, bớt làm việc và enjoy life hơn, mình đi du lịch và quay lại đam mê trước đây của mình Dancing. Suy cho cùng mục đích của tất cả mọi người khi học tập, làm việc lấy chồng/vợ, sinh con đều là tìm đến 1 cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc. Không thể nào hạnh phúc, vui vẻ khi mình không được là mình hoặc mất tự do sống. Tất nhiên phụ nữ VN thường lấy hy sinh vì chồng con làm hạnh phúc nhưng cũng không thể vì gia đình mà " tự đánh mất mình". Sau 25 năm, giờ đây mình lại trở về con người thật ham vui, lãng đãng, lơ mơ... giống Châu Bá Thông, khoái lắm.
    Em là nam nhưng thấy ý kiến của chị cũng hay, mỗi người có một suy nghĩ khác nhau chị ạ, nhưng nếu biết hài hoà được các mối quan hệ giữa gia đình, công việc và đam mê thì mình chẳng mất gì.
    Em kể mọi người nghe một câu chuyện về cô giáo dạy KV của em, cô giáo em ngoài Hà Nội chắc chị Phong Hiền nhiều người cũng biết, em nghe chị ấy kế ngày xưa chị ấy cũng yêu khiêu vũ lắm, nhưng thời ấy do điều kiện khó khăn, phải lo cơm, áo, gạo, tiền, nên một thời gian dài chị ấy tạm dừng niềm đam mê này lại , hồi ấy chị ấy cũng là một cô giáo trong một cơ quan nhà nước nhưng chị ấy quyết định nghỉ, chị ấy nói với em rằng mình quyết định lo cho cuộc sống trước đã và khi nào ổn rồi thì mình sẽ tiếp tục theo đuổi đam mê và cho đến bây giờ theo như em thấy chị ấy cũng đã thành đạt trên cả hai lĩnh vực.
    Em kể câu chuyện này ra vì theo em thấy lớp trẻ như tụi em bây giờ nếu có điều kiện và biết hài hòa tất cả các mối quan hệ thì mình không mất gì cả, "không mất chính mình" như chị ngày xưa và không phải tạm gác đam mê như cô giáo của em nữa phải không chị. Chúc chị mãi mãi trẻ đẹp, vui vẻ, thành công và hạnh phúc.
    Last edited by hanoiboy; October 22nd, 2011 at 10:38 AM.

  5. #5
    ncxn is offline Tập leo cột điện Array
    Họ tên
    ^*^
    Đến từ
    TP HCM
    Tham gia
    Oct 2009
    Bài viết
    204
    Rep Power
    0
    Cảm ơn / Thích

    Default

    trưa nay mời cơm chị em phụ nữ trong phòng
    cái phòng 30 người có 5 nam a, âm thịnh dương suy

  6. #6
    Họ tên
    TRẦN SONG HẠNH LAM
    Đến từ
    Nơi khác
    Tham gia
    Jun 2009
    Bài viết
    469
    Rep Power
    85
    Cảm ơn / Thích

    Default

    Quote Originally Posted by ncxn View Post
    trưa nay mời cơm chị em phụ nữ trong phòng
    cái phòng 30 người có 5 nam a, âm thịnh dương suy
    Thấy thấp thoáng chữ mời cơm, cứ nghĩ nxcn mời cơm cả forum mình, forum mình thì đang dương thịnh âm suy
    maL

  7. #7
    ncxn is offline Tập leo cột điện Array
    Họ tên
    ^*^
    Đến từ
    TP HCM
    Tham gia
    Oct 2009
    Bài viết
    204
    Rep Power
    0
    Cảm ơn / Thích

    Default

    Quote Originally Posted by tshlam View Post
    Thấy thấp thoáng chữ mời cơm, cứ nghĩ nxcn mời cơm cả forum mình, forum mình thì đang dương thịnh âm suy
    ặc ặc, hum bữa có mời một lần ah, mà không ai đi....quê rồi nên khó huề

  8. #8
    Họ tên
    TRẦN SONG HẠNH LAM
    Đến từ
    Nơi khác
    Tham gia
    Jun 2009
    Bài viết
    469
    Rep Power
    85
    Cảm ơn / Thích

    Default

    Thế tối thứ 6 bác Nhân có đi được ko? Bác Cường mời ăn "lem công chả phượng" đấy.
    maL

  9. #9
    ncxn is offline Tập leo cột điện Array
    Họ tên
    ^*^
    Đến từ
    TP HCM
    Tham gia
    Oct 2009
    Bài viết
    204
    Rep Power
    0
    Cảm ơn / Thích

    Default

    chỉ rảnh chiều thứ 7 và sáng chủ nhật nhưng không đi sàn, hihi

  10. #10
    Họ tên
    Trần quốc Cường
    Đến từ
    TP HCM
    Tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    1,024
    Rep Power
    146
    Cảm ơn / Thích

    Default

    Hiện này quan sát trên sàn ,mình thấy rất nhiều cặp nhảy thực hiện rất nhiều vũ hình .Nhưng chưa chú trọng đến cách thực hiện nó .Khi bạn tập tốt Basic ,và nắm được khái niệm về kĩ thuật cơ bản .Nó sẽ giúp các bạn nhảy tốt hơn trên sàn .Mình rất thích cách nhìn nhận sự việc của bác Tuy Can (trong viêtnamdancesport.net) xin trích dẫn ý kiến của bác .Mình thấy rất hữu ích .
    (Chính sự hiểu biết về những động tác cơ bản và ý niệm cơ bản về dancing giúp dancers nhảy tốt trên sàn. Một vũ sư đẳng cấp quốc tế, cựu vô địch thế giới với vài chục năm dạy và giám khảo các cuộc thi KVQT ở Blackpool có nói như sau: Người thầy chỉ dạy và sửa những lỗi của người học là chính và chính những kiến thức tổng quát và cơ bản rút ra từ một bài thuyết giảng mới giúp người học có được một cách nhìn và hiểu biết tổng quát và sâu rộng về một điệu nhảy để có thể nhảy tốt được. Vẫn còn có nhiều dancers chú trọng nhiều về các vũ hình hơn là cách thức thực hiện các vũ hình, vì nói chung thì dancers nào cũng muốn nhảy tốt cả, nhưng nhiều dancers nẫn nôn nóng, thiếu kiên nhẫn và đầu tư công sức tập luyện và thời gian lẫn tiền bạc để học hỏi và thực hiện tốt những kỹ thuật cơ bản của những điệu nhảy mà họ thích nhảy nhất để thi đấu hoặc biểu diễn cho người này người nọ và bạn bè xem. Trên sàn nhảy, chất lượng nhảy khi thi đấu giữa đôi này và đôi kia rất rõ rệt đối với giám khảo; một trong những mục đích của một vị giám khảo khi di chuyển đến gần một đôi thi đấu hơn là để nhìn kỹ hơn để đánh giá đúng những điều nổi bật của đôi này so với đôi khác trên sàn nhảy. Với hy vọng là BASICS sẽ được quan tâm nhiều hơn, tôi xin gửi lời chào tạm biệt các bạn dancers bên nhà.)
    Trích dẫn lời của tác giả Tuy Cần .Có thể các bạn đã đọc (xin chia sẻ với những người chưa kịp đọc )
    Last edited by tcuongtsn; October 21st, 2011 at 10:07 AM. Reason: thêm từ
    Riccardo Cocchi and Yulia Zagoruychenko

Thread Information

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đang xem chủ đề này. (0 Thành viên và 1 Khách viếng thăm)

Tags for this Thread

Đánh dấu

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •