MS còn chưa biết đặt bài này tên là gi. HN, ST.RB. Nhoc, Luot ơi cho xin 1 cái tên với


Một mỏm đá thô nháp trong rừng
Ngày đêm thì thào với dòng sông uốn quanh mình nó
Hãy đừng chảy sông ơi, ta thuộc về nàng đó
Và dòng sông kia đã không trở về với biển cả mênh mông.

Biết bao lâu rôi
Dòng sông trở nên biếng lười
Im lìm cho đá soi mình ngày tháng.

Đã lâu lắm rồi
Sông nhợt nhạt nụ cười
Đá nhạt nhòa soi bóng.

Và không biết tự bao giờ
Chim chóc chỉ còn im lặng
Hoa lá héo khô rũ mình.

Sông không còn hiểu nổi mình
Mãi lạc vào rừng thẳm
Qua những mùa hè nóng bỏng
Lòng bỗng cạn khô.

Mỏm đá chơ vơ
Nước mắt tuôn dài thành thác
Đá vẫn khóc vẫn khóc
Nước mắt tràn đầy sông trôi.

Chảy đi chảy đi ích kỷ hẹp hòi
Chảy đi chảy đi nhung nhớ
Chảy đi chảy đi thiết tha cách trở
Chảy về đi vô tận biển khơi.

Cũng đã bao lâu rồi
Biển nhớ sông trào sóng
Dù bão dông hay yên lặng
Lòng biển muôn đời bao dung.