MÙA THU VÀ CÂY BÀNG
Soi trong đôi mắt thẳm thẳm của MÙA THU
Ngàn muôn cỏ cây thoáng rùng mình
Những điều ngủ yên thức dậy
Trời đất chao nghiêng
Nhưng dịu dàng biết mấy
Lá vàng rơi nôn nao.
Chỉ có CÂY BÀNG là vô tình biết nhường nào
Dường như nó quên rằng MÙA THU đã đến
Nó trầm tư im lặng
Nó mải mê với điều gi
MÙA THU đến bên chớp chớp hàng mi
Nhưng CÂY BÀNG vẫn xanh lạnh lùng( xanh đến kiêu kỳ)
MÙA THU buồn lặng
MÙA THU vội vàng ra đi.
Khi đất trời trở lại lặng yên
Ngàn muôn cỏ cây yên lặng
Đôi mắt mùa đông im lìm giá lạnh
Ngàn muôn cỏ cây thoáng rùng mình.
Chỉ có CÂY BÀNG là vẫn vô tình
Dường như nó không biết rằng mùa đông đã đến
Nó vẫn trầm tư im lặng
Và lá vẫn xanh biếc xanh.
Ngày qua đi rất nhanh
Đêm cũng qua nhanh
Bỗng sáng nay
Đôi mắt của mùa đông giá băng rơi xuống
Vỡ tan thành từng mảnh
Trước mầu đỏ kiêu hãnh của CÂY BÀNG.
Ôi cái bùng cháy muộn màng
MÙA THU đi rồi
MÙA THU không hề biết
Cái lặng lẽ ngày xưa và mầu xanh xanh biếc
Đã giấu đi điều gi?
Nhưng MÙA THU đã ra đi...




Đánh dấu