Quote Originally Posted by Hanoian View Post
HN trích lại bài Tự sự thơ này nhân chủ đề Thơ của Nhoc, đây cũng có thể xem là tuyên ngôn thơ của HN.
Trích dẫn từ Hanoian
Tự sự

... Thơ lang thang qua những nẻo đời người
Chợt khóc, chợt cười trong cơn mê về một quá khứ pha lê,
Thơ mài miệt như em đánh giày Xa mẹ
Chăm sóc ngôn từ như làm bóng đôi chân

Thơ khép nép như lũ hoa dại mùa xuân
Nở cuối vườn em hay nở trên sườn đồi đá sỏi,
Đôi khi thơ làm chớp lóe để chính tôi không sao chịu nổi
Xòe tay che trang giấy chói lòa.

Thơ thủ thỉ mấy lời xưa da diết
Để một đêm thao thức mùa xuân
Người góa phụ nửa đời thủ tiết
Bỗng cởi xiêm y, tự yêu mình...


Những hình ảnh này mãnh liệt quá, hơi lạ với một HN mà MMS vẫn nghĩ, một HN mà Đặng Tuấn vẫn nghĩ (nhạc Jaz )
Nhưng ấn tượng quả thật mạnh, MMS thấy choáng đến nỗi cũng sắp không sao chịu nổi.
Cảm ơn HN với lời bạch như là rút ruột ấy!