Nhưng mà em thấy đến tự thân mình còn nhìn đâu cũng chỉ thấy hay, chẳng thấy dở cái gì thì làm thế nào?
Hoặc tự em còn chẳng biết mình hay chỗ nào, dở chỗ nào thì làm sao bắt người khác nhìn ra được?
Và khi em nhìn ra được rồi thì em tự sửa, cần gì đến thầy?
Còn nếu đã đề ra được yêu cầu cho thầy nên thế này nên thế kia được thì đi làm thầy luôn có được không? Ít nhất là làm thầy của các thầy về nguyên tắc, còn về các kỹ xảo cần phải học thì lại làm trò của thầy vậy. Hi Hi.
Áp dụng sang giáo dục đào tạo nước nhà, thấy ai ai cũng làm thầy, người người cũng là trò, học hỏi loạn xạ lẫn nhau. Ôi, em lại nhớ đoạn Đào Vân Hạc dự tiệc khao đỗ thủ khoa, cái đoạn các ông cử mới vái nhau loạn xạ, theo đủ các hướng, ở đủ các độ cao và góc nghiêng (trong Lều chõng ấy).





Reply With Quote
Đánh dấu