Xin bổ sung bài viết
Giới thiệu chung về nhạc Tango
Sưu tầm: Ruby31
"Tango vốn bắt nguồn từ nhiều điệu nhảy khác nhau. Theo các nhà nghiên cứu âm nhạc nói chung và tango nói riêng thì năm 1999 người ta đã có thể kỷ niệm tròn một thế kỷ ngày sinh của nó (1). Tango ra đời tại châu Mỹ La Tinh, vùng Río de la Plata, nơi con sông Paraná đổ ra biển, giữa Uruguay và Achentina. Ngày nay tango đã trở nên một loại hình âm nhạc không thể tách rời với tên tuổi thủ đô của hai quốc gia ở trên là Montevideo và Buenos Aires. Tango ngày nay cũng mang đậm nét văn hóa của nhiều vùng khác thuộc châu Mỹ Latinh.
Đầu thế kỷ 20, từ những năm 1910, tango chuyển mình sang châu Âu, nó nhanh chóng trở thành một trong những loại hình âm nhạc được phổ biến và yêu thích nhất. Cho đến những năm giữa của thập niên 60, tango bước vào kì khủng hoảng. Và cuối thế kỷ 20 tango lại một lần nữa bùng dậy với nhiều thể hiện cách tân của nhà cách mạng tango Astor Piazzolla. Tango đã sải những bước dài vuợt qua mọi thăng trầm, vượt lên mọi điều tiếng, vượt mọi tầng lớp xã hội, đi vào lòng người yêu âm nhạc những bước đằm thắm. Tango không còn chỉ là riêng một điệu nhảy, tango đã trở thành riêng một loại hình âm nhạc, tango có mặt cả trong những dàn nhạc giao hưởng, đi vào các vùng âm nhạc cổ điển cho tới hiện đại, Tango không lời, không bước nhảy vẫn lên ngôi… Tango đã tạo nên cả một thế giới riêng cho chính bản thân nó. Theo Academia Nacional del tango tại Buenos Aires thì có tới trên dưới 15.000 bản tango khác nhau. Trong đó khoảng 1/3 là những bản nhạc tình.
Về nhạc lí, tango ban đầu vốn là nhạc không lời, cho đến những năm 1910, người ta bắt đầu đặt lời cho các bài hát tango và viết ra những bản nhạc tango với lời ca. Ban đầu, tango được sáng tác dựa theo nhịp 2/4, sau này tango trở nên buồn hơn và thường đổi qua với nhịp 4/4 hay 4/8. Người ta cũng đã thu âm nhiều tác phẩm được trình diễn với lối hòa âm khác nhau trong cùng một tác phẩm "
Nhạc Tango được phân biệt với các thể loại nhạc nhảy khác ở 2 điểm: không có trống và sử dụng bandoneon. Bandoneon là một nhạc cụ của Đức nhìn tương tự như đàn accordion hay organ. Đàn Bandoneon được thiết kế để thay thế organ chơi trong dàn nhạc của nhà thờ trước kia – nơi mà không đủ khả năng tài chính để dùng organ. Cũng như những yếu tố văn hoá du nhập vào Achentina khác, Bandoneon cũng nhanh chóng tìm được chỗ đứng của mình trong đời sống tinh thần tại Achentina.
Bạn có thể dễ dàng nhận thấy Tango không sử dụng trống để giữ nhịp (beat). Các nhịp nhạc được nhận biết nhờ âm bass và các quãng âm trầm của piano được hỗ trợ cùng với bandoneon, vionlin hoặc là quãng âm cao của piano đi kèm các giai điệu đầy lôi cuốn.
Nhạc Tango về cơ bản có 3 loại bao gồm:
- Tango – tango
- Tango – vals
- Milonga
Đặc trưng của nhạc Tango – tango là nhạc mạnh mẽ, da diết và đầy tâm trạng.
Đặc trưng của nhạc Tango –vals là mềm mại, mượt mà, du dương.
Đặc trưng của nhạc Milonga là tiết tấu nhanh, vui tươi.
Ngoài ra, hiện nay còn có một số thể loại nhạc tango khác như: tango neuvo, tango neo…
Khi bắt đầu chơi Tango, người nhảy thường thích các bản nhạc từ những năm 1940s đến 1950s - thời kỳ hoàng kim của Tango. Khi có nhiều kinh nghiệm chơi tango hơn, người chơi sẽ thích thú với các bản nhạc Tango hiện đại được phối đầy ngẫu hứng như nhạc jazz và tạo ra nhiều thách thức đối với người xử lý nhạc.





Reply With Quote
Đánh dấu