Milonga triste
Người viết: Ruby31
Milonga triste mở đầu bằng tiếng bass trầm đục khiến mọi hơi thở dường như chùng xuống. Xen lẫn vài tiếng piano rời rạc đưa đẩy tâm hồn về với cõi xa vắng của quá khứ. Tiếng bass chìm sâu hơn nhường chỗ cho tiếng piano buồn lẻ loi, kỷ niệm như những thước phim quay chậm hiện về, những nỗi buồn mơ hồ ngày càng rõ nét. Những vết thương bắt đầu đứt chỉ khi tiếng harmonica cất lên đầy day dứt. Tiếng harmonica càng kéo dài da diết những vết thương lòng càng như vỡ oà. Không có chỗ dành cho nước mắt, chỉ có trái tim quằn quại trong nỗi đau đớn khôn nguôi. Người ta nói "“Milonga triste – khuấy đảo nỗi đau trong quá khứ, làm chảy máu những vết thương lòng tưởng chừng đã khép” quả thật không sai.
Nhạc: Sebastian Piana
Lời: Homero Manzi
Người dịch: Ruby31
“Những vì sao cứ cao vời vợi trong đêm trắng.
Nỗi cô đơn bật khóc trên mỗi dây đàn”
Ngày em đến
Đôi mắt long lanh ánh trăng dịu dàng
Ngày em đến
Mái tóc buông lơi bay bay nhẹ nhàng
Nụ hôn ấy, tưới mát hồn tôi với bao nồng nàn
Giờ xa vắng, bước chân lang thang cô đơn bụi đường
Buồn cay đắng,gọi mãi tên em trong cơn mơ màng
Người yêu dấu, mở mắt đi em, ánh trăng dịu dàng
Tàn đêm trắng, chỉ tiếng ngân xa chuông ai nguyện hồn
Tìm đâu thấy,. chìm khuất khơi xa vầng trăng vỡ oà.
Người yêu hỡi, tìm bước chân em trên con đường nhỏ
Gọi em mãi, gọi mãi tên em trong tiếng kinh cầu
Nghĩa trang vắng, lạnh toát hồn anh trong nỗi đau sầu
Thèm hơi ấm mái tóc buông lơi bay bay nhẹ nhàng




Reply With Quote
Đánh dấu