Trước ảnh
Em đứng đó, mỉm nụ cười lặng lẽ
Môi mắt dịu dàng thoáng chút kiêu sa
Dịu dàng ơi, em làm tôi say quá
Và kiêu sa ơi, tôi bối rối mất thôi!
Không biết tuổi, vì em đâu có tuổi
Sắc đẹp đất trời trong tóc, trong da
Em duyên quá, cứ cười mãi như hoa
Tôi ngộp thở ở trong đôi mắt ướt.
Sáng nay nhìn em lòng tôi day dứt
Sắc đẹp thiên thần có giây phút buồn không
Có vất vả không giữa sinh kế đời thường
Có khổ đau nào trong kiếp đời con gái?...
Em tĩnh lặng mặc lòng tôi mê mải
Em vô tình cười mãi trong tranh
Em không biết - vì em không thể biết -
Em hớp hồn tôi bằng đôi mắt Người Tranh!
HN.





Đánh dấu