Lời nguyện cầu Đà Lạt
Em và tôi, và mây, và trăng
Rủ nhau viếng chùa đêm Đà Lạt.
Em huyền bí như đêm huyền bí
Em mông lung như tôi mông lung.
Tiếng sỏi lưng đồi, tiếng chân âm vang
Tiếng tim đập chỉ mình tôi nghe thấy
Có tiếng mõ nào khua trong đêm vắng
- Tiếng lòng tôi cầu nguyện lòng em?!
Phật từ bi, Phật ở cao trên
Em gần gũi mà em vô ngã!
Tôi cầu em chút tình thương hỉ xả
Cho kẻ nợ đời, cho kẻ vô minh!
Em quyền uy với sức mạnh tâm linh
Bắt tôi phải ngồi thiền tội nghiệp,
Bắt tôi lặng câm trong đêm dài dặc
Thầm thì tụng niệm tên em.
Thầm thì xin được ban mầu nhiệm
Để thấy mình thành sương thành trăng
Dịu dàng mơn man má em mịn trắng
Và ngọt ngào thấm từng giọt vào em!...
...Tôi chẳng thành gì, chỉ thời gian sắp thành kỷ niệm
Bên mái chùa cong, có kẻ tu hành khổ nạn
Gần gụi Quan Âm, mà xa lắc Niết Bàn,
Có đêm Đà Lạt trăng, sương buông lơi...
- Việt Dũng.





Đánh dấu