Trong hiểu biết hạn hẹp của Dancelike, tạm thời cắt nghĩa như sau: mỗi điệu nhảy đều có cái E (theo cách gọi của dân nhạc), Dancelike phỏng đoán là existence - là cái đặc trưng, cái chất của điệu nhảy. Thực ra mà nói, Tango Argentine có nhiều biến thể (variations), nghĩa là trong một milonga, tùy theo nhạc của từng tanda, mà người ta có thể chơi các loại style khác nhau, tuy nhiên cũng như Salsa, các điệu Latin này có xu hướng "phóng khoáng", nghĩa là cho phép người nhảy có thể sáng tạo thoải mái, miễn là cặp nhảy cảm thấy thoải mái.
Phải chăng việc "tự do - phóng khoáng" (freedom) vốn là "bản chất" của con người - cái mà chúng ta luôn hướng tới nên các điệu nhảy như Tango Argentine, Salsa... luôn có sức thu hút mãnh liệt với dancers, khác biệt hẳn với Ballroom phải gò ép theo "khuôn phép", mặc dù vẫn cho phép sự sáng tạo, nhưng vẫn trong "khuôn khổ" nhất định của "giới quý tộc" Âu châu?
Mời các bạn tiếp tục trao đổi!




Reply With Quote
Đánh dấu