Nhân bạn Hien post lại Nếu ngày mai em không làm thơ nữa của cố thi sĩ Xuân Quỳnh, HN cũng nhớ đến một Nếu ngày mai em không làm thơ nữa của các nhà thơ Quán Thơ 1, với mong ước mọi người sẽ nhớ đến những gì mình từng viết ra để sớm trở về với Quán!
Nhân bạn Hien post lại Nếu ngày mai em không làm thơ nữa của cố thi sĩ Xuân Quỳnh, HN cũng nhớ đến một Nếu ngày mai em không làm thơ nữa của các nhà thơ Quán Thơ 1, với mong ước mọi người sẽ nhớ đến những gì mình từng viết ra để sớm trở về với Quán!
Anh như loài tằm nhỏ
Một đời dệt tơ quanh!
Nếu ngày mai em không làm thơ nữa
Nếu ngày mai em không làm thơ nữa
Anh sẽ buồn xuống phố lang thang
Ghé hàng ốc nóng, thăm quán bún thang
Để xuýt xoa với muôn vàn kỷ niệm!
Nếu ngày mai em không làm thơ nữa
Anh sẽ ngồi thả ý nghĩ đi hoang
Sẽ nhớ nồng nàn mùi cà phê cháy em rang
Nhớ cồn cào điệu rum-ba em vịn!
Nếu ngày mai em không làm thơ nữa
Anh có còn nghe tiếng khúc khích em cười
Anh có còn nghe những mẩu chuyện vui
Luôn luôn có ở trang thơ em viết?
Sẽ thiếu cả những chuyện tình tha thiết
Và thiếu luôn lời âu yếm ngày nào
Sẽ chẳng còn những mơước khát khao
Những hoài bão anh và em xây đắp!
Nếu ngày mai em không làm thơ nữa
Em biết làm gì và biết viết gì đây?
Khi hàng ngày em chỉ biết mê say
Uống những lời khen và mải mê theo mộng ảo.
Em đã gửi vào thơ những trang bản thảo
Mà chỉ anh mới đọc được thôi.
Không được làm thơ nỗi khổ nhân đôi
Và hạnh phúc sẽ chỉ còn một nửa!
Nếu ngày mai em không làm thơ nữa
Em sẽ quên ngay lời hứa ngày nào
Lời hứa mà em chỉ có ở chiêm bao
Em đã gửi cả vào thơ anh ạ!
Nếu ngày mai em không làm thơ nữa
Anh sẽ mất em và sẽ mất thi ca
Em sợ ngày mai trái tim em hóa đá
Vì không làm thơ em sẽ mất cả em!
Nếu ngày mai em không làm thơ nữa
Thì chúng mình sẽ khiêu vũ bên nhau
Cho tới khi tóc đã bạc mầu
Mình sẽ cùng viết văn làm kỷ niệm.
Nếu ngày mai em không làm thơ nữa
Ngày kia em làm tiếp được không?
Nhưng nếu ngày nào anh cũng chờ mong
Lẽ nào ngày mai em không làm thơ nữa?!
19.4.2010
Đồng tác giả:
Hanoian, Redriver, Beotron, Mimosa.
Anh như loài tằm nhỏ
Một đời dệt tơ quanh!
Em thì không thích thơ Nguyễn Phong Việt tẹo nào bác ạ, dài dòng và lắm triết lí quá, em chả "cảm'' được tí gì. Đọc từ sau lại quên béng mất từ đầu rùi, có lẽ tại em ngắn chữ quá!
Em chỉ thích thơ của các nhà thơ trong Quán thôi bác ạ, nhất là thơ Phạm Thanh Hà, hiền dịu, nữ tính lém, đọc chỉ mún tan chảy ra thui !
(Mà bác vẫn chưa khắc phục được lỗi bộ gõ ạ? Iem có nhận việc khắc phục gõ chữ tại nhà riêng đấy ạ, không bít có cơ hội kím ăn gì không bác nhể?!)
Anh như loài tằm nhỏ
Một đời dệt tơ quanh!
Em thật với bác thế này: em sợ những người ngắn chữ lắm ợ, vì các bậc cao thủ mới đủ trình để ngắn chữ, chơi chữ được chứ em thì vốn chậm hiểu nên cứ thích phải dài dòng lê thê ạ.
Còn bác thích thơ Phạm Thanh Hà thì vinh dự cho em quá, dưng mờ em e là quá thiệt thòi cho bác, vì em vốn nghèo nàn về vốn từ vựng cũng như cảm xúc nên có khi cả năm em mới lấy hơi nặn được vài bài xong rồi lại thở hắt ra lấy hơi tiếp cho (vài ba) năm sau.
Còn cái vụ lỗi phông tiếng Việt em chả hiểu sao, hình như sếp em biết em hay vào chém gió ở các diễn đàn nên bảo IT chơi khăm em hay sao ý, chứ còn làm việc, soạn thảo văn bản thì vô tư, chả lỗi gì cả. Thế nên em cứ phải cắn răng chịu đựng không dám thổ lộ với ai không lại lộ ra là em ăn cắp giờ nhà nước để đi chém gió, gặt bão ở các diễn đàn thì chít, mất việc như chơi J).
(Hôm nay em rút kinh nghiệm phải gõ ra word trước rồi copy paste vào đây đấy ạ, nẫu quá cơ)
Cause everytime we touch, I feel the static
And everytime we kiss, I reach for the sky
Can't you hear my heart beat so?
I can't let you go
I want you in my life
Dẫu biết rằng tình là dây oan
Dẫu biết rằng cuộc đời trái ngang
Dẫu biết rằng iêu là đau khổ
Người iêu ơi, mình vẫn iêu hoài
Thôi nín đi em
Lòng đã iêu rồi
Đời có đổi thay
Tình vẫn không cùng
Mình cũng thế thôi
Cho hết kiếp người...
Lại một ngày.....
Sáng thức giấc sao nghe lòng trống trải
Em ra đi bỏ mặc tôi ở lại
Lời hẹn ước theo em vội đi mãi
Chỉ mình tôi đứng lại cuối con đường…..
Chiều đến mình tôi lặng lẽ đếm bước chân
Trên con đường đầy hoa và ánh nắng
Thơ mộng quá nhưng sao lòng xa vắng
Để hoàng hôn tím ngắt phía chân trời
Đêm một mình lặng nghe tiếng mưa rơi
Sao hối hả giữa dòng đời bon chen quá
Em đi qua tôi như một cơn gió lạ
Thổi vào hồn những nỗi nhớ không nguôi.
Bao ngày qua vẫn mãi chỉ mình tôi
Rồi ngày mai và những ngày sau nữa
Tôi ước… Mình chia làm 2 nửa
Nửa …đi tìm em,nửa chạy trốn … cuộc đời
Hạnh phúc là chi? sao xa vời đến thế?
Khao khát một lần có em và mãi mãi
Cùng sánh bước trên cuộc đời mộng mị
Cớ sao em đi mình tôi ngồi oán trách.
Tôi đi tìm em giữa dòng đời nghiệt ngã
Lỗi tại tôi hay lỗi tại số phận
Con tim yếu đuối với bão táp cuộc đời
Biết làm sao để đi tìm hạnh phúc.
Trong mắt tôi em là chân trời hồng
Sao trong em tôi là trời tăm tối
Ngoảnh mặt đi kiếm tìm hạnh phúc mới
Tôi là chi sao em nỡ phũ phàng?
Tình yêu với tôi đó là tất cả
Tại sao em chỉ là một trò chơi ?
Tôi cũng hiểu tình yêu không mang lại hạnh phúc
Chăn ấm nệm êm cho giấc mơ màu vàng.
Tôi sẽ chờ em nơi chân trời vàng đó
Dù bao lâu tôi vẫn sẽ chờ
Bầu trời hồng chỉ là trong cổ tích
Trong câu chuyện tình yêu tuổi ô mai?
Last edited by mrga; February 15th, 2012 at 03:18 PM.
Nghe gió hát trên tàn cây ngơ ngác
Ánh đèn đêm khoác áo suy tư
Nghe hiu hắt con phố dài hun hút
Nỗi nhớ nào từng phút bỗng gọi tên
Ai bước mỏi trong quãng đời dâu biển
Có bao giờ tim chạnh nỗi ước ao
Câu thơ viết gửi trao tình hư ảo
Thả âm buồn vương vấn áo thời gian
Ai suối tóc tháng năm thêm ảm đạm
Chờ đợi ai khóe mắt dõi từng đêm
Bao ân tình chứa nặng góc con tim
Ai có hiểu hay còn đi mải miết
Nghe gió khóc gọi ai buồn da diết
Mảnh tình con ai biết cảm thông cho
Em gối lẻ tủi phận mình thê thiếp
Tiếng chung tình trọn kiếp mãi tròn vo
Phố tương tư mảnh tình em nho nhỏ
Lá chao mình rơi rớt nỗi buồn tênh
Gió vi vu đưa lời em rất khẽ
Gửi cho người phương đó lẻ trong tim
Nghe gió đưa chuyện mình êm rất êm …
HQ(23/03/09)
Trăm năm trước thì ta chưa gặp
Trăm năm sau biết gặp lại không
Cuộc đời sắc sắc không không
Thì thôi hãy sống hết lòng với nhau(N.T.S)
Nghe gió hát trên tàn cây ngơ ngác
Ánh đèn đêm khoác áo suy tư
Nghe hiu hắt con phố dài hun hút
Nỗi nhớ nào từng phút bỗng gọi tên
Ai bước mỏi trong quãng đời dâu biển
Có bao giờ tim chạnh nỗi ước ao
Câu thơ viết gửi trao tình hư ảo
Thả âm buồn vương vấn áo thời gian
Ai suối tóc tháng năm thêm ảm đạm
Chờ đợi ai khóe mắt dõi từng đêm
Bao ân tình chứa nặng góc con tim
Ai có hiểu hay còn đi mải miết
Nghe gió khóc gọi ai buồn da diết
Mảnh tình con ai biết cảm thông cho
Em gối lẻ tủi phận mình thê thiếp
Tiếng chung tình trọn kiếp mãi tròn vo
Phố tương tư mảnh tình em nho nhỏ
Lá chao mình rơi rớt nỗi buồn tênh
Gió vi vu đưa lời em rất khẽ
Gửi cho người phương đó lẻ trong tim
Nghe gió đưa chuyện mình êm rất êm …
HQ(23/03/09)
Trăm năm trước thì ta chưa gặp
Trăm năm sau biết gặp lại không
Cuộc đời sắc sắc không không
Thì thôi hãy sống hết lòng với nhau(N.T.S)
Hôm nay ngày ‘tám tháng ba’
Đàn ông vất vả, đàn bà tủi thân
Bao nhiêu ngày khác cũng cần
Làm sao cho đủ mười phân vẹn mười
![]()
Hiện có 1 người đang xem chủ đề này. (0 Thành viên và 1 Khách viếng thăm)
Đánh dấu