Mùa lại đến, tiếc nuối xưa lại đến Ai đã quên trên đường ngập lá đông Cả con thuyền xưa cũng vừa rời xa bến Chỉ còn em nỗi cũ vu vơ
Hàng cây xưa chạy hun hút xa mờ Tiếng chim xưa cũng chìm về nẻo khác Chiều muộn rồi, chiều im nắng nhạt Em muộn rồi em ngơ ngác chân mây
Em vẫn lạnh lùng với mùa đông quanh đây Từng chiếc lá cuối cùng lạnh cóng Run run trong nỗi niềm lẻ bóng Ngập ngừng rời cành như tiếc nuối về anh !
(For the lovers who loving each other in distance, in other night )
Bài thơ đầy tâm trạng , nỗi nhớ vừa da diết lại vừa nuối tiếc phải không HN .
Đánh dấu