Khơ khơ... Mình chưa gặp bạn bao giờ nhưng quả thật bài thơ "tản mạn mùa thi đấu" của bạn làm mình nhớ tới thời gian mình tập ở sàn quân khu 7 mà bây giờ mỗi lần nghĩ tới là partner và mình không hiểu tại sao mà có thể chịu đựng nổi. Tụi mình tập riêng thì chỉ có sau 9h sáng và trước 5h30 chiều thì sân mơi không có người. Phía trên đầu chỉ có 1 tấm bạt lớn che cả nắng và mưa, xung quanh thì chẳng che gì, trống huếch. Sàn thì rít, đau chân, mà trời thì nóng đến mức partner mình lúc nào cũng như lò thuốc nổ, cãi nhau. Khi nào trời mưa nước chảy vào sàn tập quickstep phải tránh vũng nước mưa, chưa kể ngoài cổng đi vào bị ngập nữa. Mình hay quên mà quickstep tốc độ nhanh, chưa nhuần nhuyễn còn phải nhớ bài thì không yên tâm nên cứ đòi tập giữa các "làn nước".
Mình là robot nên đã lên lịch tập, đã xếp công việc lại ra sân thì cứ theo kế hoạch mà làm, bất kể môi trường xung quanh thế nào. Nhưng partner mình là 1 nghệ sĩ thực sự nên những buổi tập như vậy anh ấy nghĩ mình bị điên và chắc anh ấy cũng điên nên mới tập theo mình bỏ cả công việc làm ăn. Năm 2008, trước khi thi 3 tuần, vì mình anh ấy bị rớt thang máy 2 tầng, chấn thương đầu gối, bác sĩ cấm không cho vận động 2 tháng. Thế mà còn 1 ngày nữa thi, bỏ thì tiếc nên chạy sàn, chân đau mà mình không thông cảm còn nhăn nhó, anh ấy giận bỏ không thèm tập. Thi xong anh ấy bị sốt nằm thẳng cẳng 2 tuần. 2010 tập ở quân khu 7 tháng 3,4,5 SG nóng quá, mồ hôi chảy thấm vào quần áo nên nổi nhọt đầy người phải vào bệnh viện để mổ... thơ của bạn làm mình nhớ những ngày tập luyện thi đấu và tự thấy mình quá đáng với partner. Bây giờ tụi mình không thi nữa, anh ấy tập trung đi làm, mình cũng vậy. Cả 2 trở lại sống bình thường không điên nữa. Partner mình không muốn quay lại sân quân khu 7 nữa, nhưng mình thì vẫn thèm cảm giác điên điên của những ngày đó.






Reply With Quote
Đánh dấu