Quote Originally Posted by mimosa View Post
TẢN MẠN MÙA TRĂNG

Ai kia như Thu
Ngập ngừng, lặng lẽ
Chừng như đã xưa
Chừng như mới mẻ
Chừng như vắng vẻ đã lâu rồi.

Ai kia như Trăng
Găm vào bầu trời
Đầy vơi theo gió
Giấu một lời chưa ngỏ
Giấu một đời chơi vơi.

Và ai kia xa xôi
Như Thu lặng lẽ
Như Trăng quạnh quẽ
Khuyết đến nao lòng
Tròn đến hư không.

Giữa chúng mình là mênh mông
Khi Thu ngập ngừng ghé lại
Khi Trăng tròn đầy khoắc khoải
Thăm thẳm mơ giấc xanh.
Mọi người làm thơ hay quá

Lâu rồi mới ghé quán thơ
Từng vần từng chữ làm ngơ ngẩn lòng
Biết rằng nói cũng như không
Mà sao vẫn tự đáy lòng thốt lên
Ước sao được biến thành tiên
Thưởng cho thi sĩ cả miền ....ngẩn ngơ