Quote Originally Posted by babylips View Post
Mùa gió lạnh về rồi phương Nam ạ
Đông Hà Thành mềm, ngọt lắm biết không?
Chiều cô đơn lang thang trên phố lá,
Mơ ai mang cho 1 chút nắng hồng.


Lạnh rồi! thèm nắng và gió của Sài Thành lắm!
Đêm hôm qua, thấy lạnh. Một mình đi trên đường Thanh niên mặc gió thủ thỉ, trăng leo lắt... Kệ cho hơi lạnh tạt vào mắt... khóc như một đứa trẻ BL
“Tưởng giếng sâu em nối sợi dây dài
Ai ngờ giếng cạn – tiếc hoài sợi dây…”

... Thi thoảng thấy mình hơi đa cảm ... haizzz
Mình muốn khóc thì cứ khóc BL ạ , cớ gì mà lại đổ cho trời lạnh làm chi. Nước mắt nhiều khi cũng trở thành người bạn thân thiết để chia sẻ đó mà

KHI EM KHÓC

Khi em khóc mây cũng buồn muốn khóc
Gío mơn man lau nước mắt giùm em
Và sương kia cũng rớt nhẹ bên thềm
Để nước mắt ai kia trong đêm không lạnh lẽo

Khi em khóc hình như hoa cũng héo
Cây cũng khô cằn như thiếu người chăm
Trăng cũng quên chẳng sáng hôm rằm
Giữa đêm khuya núi cũng nằm than thở

Vậy em ơi xin em đừng khóc nữa
Để đất trời thêm rộn rã đi em
Anh nguyện đến bên em làm chỗ dựa
Cho mắt bồ câu buồn thôi ứa lệ mỗi đêm