EM
Em vẫn đó sao đã thành kỉ niệm
Bởi chặng đường xa anh vẫn một mình
Bởi con đường nào cũng có bóng em
Anh muốn quên chẳng thể nào quên nổi
Này mắt em buồn những khi giận dỗi
Miệng chúm chím cười những lúc mình vui
Này trận mưa to ướt sũng cả người
Chiếc ô rách chở che khi trời nắng
Bao kỉ niệm vấn vương tình trĩu nặng
Anh còng lưng mang số phận hẩm hiu
Chẳng được cùng em mưa nắng sớm chiều
Đành gặm nhấm và đành yêu... bằng kỉ niệm




Đánh dấu