Sau từng ấy thời gian luyện tập DS, lần đầu tiên cảm thấy buồn, buồn vô hạn. Một cảm giác duy nhất còn tồn tại là sự bất lực, những buổi tập chỉ có tiếng bước chân và những tiếng thở dài, có những thứ muốn mà không thể làm được, có những điều mà lòng quyết tâm không thể chiến thắng được sự bướng bỉnh của cơ thể này. Lại tự nghĩ rằng hóa ra mình chẳng bằng đứa con nít mới lớn, sao mà đối với nó lại dễ dàng đến vậy. Có những lúc ức chế, chỉ muốn bật khóc. Nhưng khóc chẳng để làm gì. Lại tự an ủi: mình chỉ có thể đến vậy mà thôi!!!